Tầng dưới là văn phòng chị điều hành. Tầng trên là chỗ ở của gia đình, cũng là nơi chị làm việc và tiếp khách. Mỗi không gian một yêu cầu riêng, mà cái chất chị muốn thì qua mấy đơn vị vẫn không ai chạm tới. Điều chị mong muốn nghe đơn giản mà lại khó nhất. Mỗi không gian vừa hòa vào tổng thể, vừa giữ một nét riêng không lẫn vào đâu. Và quan trọng nhất, 10-15 năm sau nhìn lại vẫn thấy đẹp, không lỗi mốt.
Tụi mình không vội bắt tay vào vẽ ngay. Tụi mình ngồi nghe chị trước đã.
Cả công trình đi theo một định hướng vượt thời gian. Vật liệu đều là đồ trường tồn, gốc tự nhiên: đá marble, gỗ tự nhiên, da thật, điểm thêm chút kim loại như thép không gỉ và đồng thau. Mấy chất liệu kiểu này càng dùng càng đượm, để chục năm sau nhà không cũ đi, mà còn dày thêm.
1. Khu tiếp tân & các tầng văn phòng - Giải pháp thiết kế kéo cao không gian.
Bắt đầu từ khu tiếp tân tầng một, nơi khách bước vào đầu tiên. Chị muốn chỗ này vừa chỉn chu, vừa có chất nghệ thuật để gây ấn tượng đầu tiên với khách. Ngoài ra thì các tầng tiếp tân và văn phòng có chiều cao trần khá thấp. Chỗ nào gắn điều hòa thì chỉ cao 2.4m. Do vậy thiết kế cần có giải pháp xử lý vấn đề này.
Bắt đầu từ khu tiếp tân, nơi khách bước vào đầu tiên. Tụi mình làm một mảng tường tranh với chiếc tivi khung tranh The Frame tại khu vực tiếp khách. Khác với tivi thường, tắt đi là một màn hình đen thui, loại này khi tắt sẽ biến thành một bức tranh, hòa trộn vào những khung ảnh xung quanh thành một mảng tường trưng bày hài hòa. Khách tới, nhiều người không nhận ra có tivi ở chỗ đó. Và để giải quyết vấn đề trần thấp thì tụi mình dùng nhiều tấm ốp theo phương thẳng đứng xung quanh các bức tường. Bề mặt lúc thì phẳng, lúc thì lượn sóng, lồi lõm khác nhau sẽ nhấn mạnh chiều cao của tầng, làm cho không gian cảm giác cao hơn thực tế.
Qua phòng họp, tụi mình ốp lên trần một lớp inox sóng nước, bề mặt nhấp nhô như gợn sóng. Mấy vân sóng nhỏ bắt ánh sáng, tạo hiệu ứng đa chiều mà nhìn không hề rối mắt. Nhờ vậy mà cái trần vốn thấp lại cho cảm giác có chiều sâu và thoáng hơn hẳn.
2. Khu thông tầng - bức tường mang dấu ấn Van Gogh:
Lên tầng năm là khu thông tầng, chỗ chị hay ngồi làm việc và tiếp bạn bè. Bộ sofa ở đây là nơi bạn bè chị hay ngồi chụp hình, nên chị muốn mảng tường sau lưng sofa phải thật nổi.
Có một buổi đang làm việc, chị buột miệng kể là mỗi lần nhìn tranh Van Gogh chị cứ bị cuốn, càng ngắm càng muốn khám phá. Nói xong rồi thôi, chắc chị cũng không nghĩ tụi mình để bụng.
Mà tụi mình giữ lại thật. Cái mảng tường sau lưng sofa ở khu thông tầng, tụi mình làm thành một bức tường trưng bày tranh gốm mosaic, kéo từ lưng ghế sofa lên tới trần. Mỗi bức tranh là một mảnh ghép của bức tranh gốc, tất cả tạo nên một mảng tường chỉ riêng nhà chị mới có. Hôm thiết kế xong, chị ngắm một hồi rồi quay sang nói: "Đúng cái cảm giác chị đi tìm bao lâu nay".
3. Phòng ngủ master và chiếc giường bí mật:
Tầng sáu là phòng ngủ master, chị có một yêu cầu hơi đặc biệt. Thi thoảng các con chị từ nước ngoài về, chị muốn ngăn đôi phòng master thành hai phòng ngủ nhỏ cho tụi nhỏ. Đây là một bài toán thú vị: làm sao phòng ngủ vừa phải rộng rãi đúng chuẩn master mà vẫn có thể biến hình thành 2 phòng ngủ nhỏ khi cần?
Sau một hồi nghiên cứu thì tụi mình quyết định giấu vào tủ một hệ giường xoay gập. Bình thường nhìn vào chỉ thấy một kệ trang trí, không ai nghĩ phía sau lại là một chiếc giường êm ái. Khi cần thì có thể xoay kệ trang trí 180 độ và gập giường xuống, kéo thêm cửa lùa là căn phòng tách làm hai phòng ngủ đầy đủ công năng.
4. Gian bếp bình yên kéo con người lại gần nhau hơn:
Lên tới tầng bảy là gian bếp. Đây cũng là góc cả công ty với bạn bè chị hay check-in nhất, ai tới cũng thấy ấn tượng.
Gian bếp mở thẳng ra một khoảng sân vườn Nhật, cả nhà với mấy người đồng đội của chị ngày nào cũng ngồi đây. Chị muốn làm theo kiểu tối giản đương đại của Nhật, ít đồ thôi, chừa nhiều khoảng trống cho dễ thở.
Mặt bàn tụi mình dùng gỗ nguyên khối, càng dùng lâu càng bóng. Góc trà đạo đặt trên một sàn nâng nhẹ, sát mép vườn, để chị ngồi xuống là tầm mắt ngang với tán lá. Trần phía trên có mấy đường cong mềm mại, nhìn như những con sóng đùa giỡn trên đầu mình.
Ngay trên đảo bếp, tụi mình gắn một cái đèn rọi điểm, góc chiếu hẹp, ánh vàng ấm 3000K. Quầng sáng nhỏ gọn, vừa đủ ôm lấy một điểm trên mặt đá, đúng chỗ chị hay để bình hoa.
Cái bếp này, tự nó kéo mọi người lại gần nhau. Bữa cơm cả nhà, ly trà giữa buổi với đồng đội, mấy câu chuyện trên trời dưới đất. Tụi mình chừa mấy khoảng nhìn thông từ chỗ nấu ngó thẳng qua chỗ mọi người ngồi thưởng trà và ngắm vườn, để ai đứng bếp cũng không thấy mình lạc khỏi cuộc vui chung.
Có những buổi tối chị không bật hết đèn, chỉ để vài bóng vừa đủ. Một quầng ấm trên bình hoa, một ấm trà, còn lại cứ để bếp chìm vào khoảng tối dìu dịu. Nhiêu đó thôi mà đầu óc tự nhiên hạ nhịp.
"Cả ngày đầu óc chị chạy không ngừng. Chỉ khi ngồi ở góc này, ngó ra vườn, chị mới thấy mình thật sự được nghỉ," chị nói.
Cái cảm giác bình yên đó không phải tự nhiên mà có đâu. Nó nằm ở mấy thứ ít ai để ý.
Mọi thiết bị bếp đều được tính toán chỗ để khoa học làm căn bếp luôn gọn gàng, đầu óc khỏi bị níu.
Những màu trung tính ấm của gian bếp chuyển dần từ tông gỗ của tủ bếp và lan lên trần một cách mềm mại và nhẹ nhàng. Cách dùng màu này đóng vai trò như một màng lọc những kích thích thị giác, giúp mắt chị được nghỉ ngơi.
Sắc xanh không chỉ mướt mát ngoài vườn mà còn len lỏi vào gian bếp, nơi chậu cây ở quầy đảo và cánh tủ bếp trên. Rồi cái khoảng mở từ bếp ra thẳng khu vườn, để ngước lên lúc nào cũng thấy mảng xanh. Cảm giác thiên nhiên như ùa vào gian bếp giúp chị giải tỏa căng thẳng.
Bàn ăn gỗ nguyên khối khi chạm vào có cảm giác ấm áp và rất dễ chịu. Theo một vài nghiên cứu của Nhật thì chạm vào gỗ tự nhiên giúp não được thả lỏng và cơ thể được nghỉ ngơi.
---
Một công trình mà mỗi tầng một câu chuyện, một bài toán. Tiếp tân ra dáng nghệ thuật, phòng họp có chiều sâu, khu thông tầng mang dấu ấn rất riêng, phòng ngủ linh hoạt theo từng mùa con về, gian bếp bình yên thì để cả nhà quây quần. Khác nhau là vậy, mà đặt cạnh nhau vẫn thuận, vẫn là một nhà.
Với tụi mình, một thiết kế đẹp không phải là những hình ảnh khiến người ta trầm trồ lúc mới nhìn. Mà là những tổ ấm mà 10-15 năm sau, vẫn âm thầm chăm cho chủ nhà được an lành.
Atmosphoria - Kiến trúc an lành
